Đối với Lương Duy Thạch và Vương Nhuệ Phong mà nói, quy tắc quan trường vẫn phải tuân thủ. Cấp bậc của Kỳ Thuận Lợi và Khang Đạt đều cao hơn họ, nên phép lịch sự và sự tôn trọng tối thiểu vẫn phải giữ. Hơn nữa, "thân thủ bất đả tiếu kiểm nhân", người ta đã cất công đến tận nơi xin lỗi, nếu mình còn cố tình tỏ thái độ thì trông lại hẹp hòi quá.
Thế nên, Lương Duy Thạch cứ thản nhiên nhận hết những lời xin lỗi của Kỳ Thuận Lợi. Nhưng còn chuyện tha thứ à... nằm mơ đi! Đợi đến khi nhổ cái gai Đinh Khải Vọng xong, đám người này đừng hòng có kẻ nào chạy thoát.
Lương Duy Thạch thừa hiểu, những kẻ được Đinh Khải Vọng giao phó trọng trách vào lúc này chắc chắn đều là tâm phúc của ông ta. Đã là tâm phúc thì việc bị thu hậu toán trướng sau này chắc chắn chẳng oan uổng chút nào!
Đặc biệt là vị Phó Thị trưởng Kỳ đang phụ trách Cục Công an này. Nếu ông ta không nhận chỉ thị của Đinh Khải Vọng mà dám giở trò mờ ám trong việc truy tìm tung tích của Tiền Á Lợi, thì hắn thề sẽ viết ngược chữ Lương của mình.




